Phượng

Hè về, phượng đua nhau khoe sắc rực rỡ khắp phố phường. Nhưng chưa ở đâu và chưa bao giờ màu hoa ấy lại làm lòng ta xốn xang, xúc động như lúc này.

Cô giáo sắp về hưu, gửi phượng lại giữa sân trường Nguyễn Huệ với bao lưu luyến vấn vương. Mới ngày nào, phượng còn bỡ ngỡ hé mắt nhìn học trò chia tay nhau trong ngày bế giảng, rồi phượng rụt rè nhú ra những chồi non lộc biếc. Thoáng chốc phượng đã vươn cành xanh tươi mơn mởn. Một sớm, khi chẳng ai để ý thì phượng đã e ấp khoe những chùm hoa đầu tiên của đời mình trong vòm lá. Chùm hoa đầu tiên trong cuộc đời phượng vĩ, chùm hoa phượng đầu tiên giữa sân trường Nguyễn Huệ khiến ai nấy đều vô cùng xúc động. 

      

Nhìn dáng cây thanh thoát vươn lên trời cao, nhìn chùm hoa rực rỡ chen chúc nơi vòm lá xanh mướt kia ta tự hỏi, phải chăng phượng hiểu được lòng người mong mỏi nên bừng nở để kịp đánh dấu một cuộc chia li.                         

Vẻ đẹp tinh khôi, tươi mới, lạc quan của phượng vừa làm ngẩn ngơ, xao xuyến bao tâm hồn vừa khiến ta bồi hồi xúc động. Màu hoa đỏ tươi như màu khăn quàng tung bay trên vai trẻ nhỏ. Màu hoa đỏ thắm như màu quả tim yêu mái trường, yêu bạn bè, yêu học trò chân thành tha thiết. Nhìn hoa, lòng ta bâng khuâng nhớ bao kỉ niệm thân thương mà người đi gửi lại nơi này. Bao nhiêu cánh phượng là bấy nhiêu nhiệt huyết, khát khao cháy bỏng của người ra đi. Bao nhiêu cánh phượng là bấy nhiêu tình yêu tha thiết chân thành với người ở lại.   

Bất chợt, bắt gặp một cánh phượng rơi, ta lại bồi hồi, bâng khuâng, nuối tiếc…  Phượng thả từng cánh mỏng manh xuống sân trường im vắng như nhẹ nhàng gửi lại cái tình của người sắp đi xa. Xúc động xốn xang khi phượng hồng nghiêng cánh tạm biệt mà vẫn vẹn nguyên sắc màu đằm thắm như chưa hề có sự chia li. Để người ở lại, mỗi khi bắt gặp phượng  hồng e ấp lại nôn nao nhớ mùa phượng vĩ đã đi qua.                              

Không biết, có bao giờ phượng tự hỏi lòng tại sao vẻ đẹp rực rỡ của mình lại mang đến cho con người cái buồn nhẹ nhàng mà sâu lắng như thế này không.